Thứ Bảy, 29 tháng 2, 2020

Tôi cho bạn mượn ôtô khi vừa mua được hai ngày

Đọc các bài viết về vấn đề " ", tôi xin phép san sẻ quan điểm cá nhân:

Lần đầu tiên tôi mua ôtô, chiếc xe chỉ có giá hơn 600 triệu đồng, và tôi còn vay phải mượn hơn một nửa. Vừa mua về được hai ngày, một cậu em (bạn từng lớp) gọi hỏi cho mượn chạy đi Vũng Tàu chơi, tôi chẳng nghĩ gì và đồng ý luôn dù lúc đó đã khoảng 19h tối. Lần khác, một người bạn của tôi ở Hà Nội vào chơi, cũng gọi điện hỏi mượn xe để đi Củ Chi, tôi cũng gật đầu tức thì. Người cậu của tôi lâu lâu lại mượn xe chạy về quê cách khoảng 100 km, tôi đều đưa ngay nếu không có việc phải cần đến xe. Trừ những trường hợp không đáng tin, quen dối, không biết nhà cửa, gia đình, còn lại anh em, bạn bè, ai cần tôi đều cho mượn cả.

Xe của tôi lúc mới mua đã bị một người say rượu tạt đầu, bung cản trước. Anh ta gây gổ, định gọi mấy CSGT ở ngã tư gần đó ra giải quyết. Tôi thông báo có lắp camera, anh ta phần vì thấy có CSGT, phần vì thấy tôi cũng "rắn" nên ra bắt tay ngỏ ý xin lỗi. Cảnh sát bảo tôi rà soát xe xem có hư hại gì, cần thoả thuận bồi thường không, nhưng tôi quyết định bỏ qua vì tôi có bảo hiểm.

Lần khác, một bác lớn tuổi đi xe máy đâm rầm vào cửa hông xe của tôi làm lõm một vết và trầy dài. Tôi xuống nhắc vài câu rồi cũng bỏ qua. Thậm chí, có lần, hai cậu thanh niên đi xe máy húc thẳng vào đuôi xe, nhưng không bỏ chạy mà xuống xe xin lỗi, tôi vui vẻ dặn lần sau đi cẩn thận... và còn rất nhiều lần nữa tôi chưa bắt ai đền một đồng nào nếu họ lỡ đụng xe tôi và xin lỗi. Vì tôi nghĩ xe có bảo hiểm nên bỏ qua.

Những người từng đâm vào xe của tôi, họ cũng lỡ và xin lỗi rồi, trong khi xe tôi đã mua bảo hiểm phòng rủi ro, giờ tôi bắt họ đền vài triệu đồng sơn lại vết trầy, sửa lại vết móp, rồi mai lại kêu bảo hiểm đến trả thì cũng chẳng hay gì (mặc dù tôi có thể bắt đền, và nếu ai làm điều đó tôi cũng cho rằng không hề sai).

Cuộc sống là vậy, tôi chẳng no đủ gì, xe còn trả góp hơn một nửa lúc mua nhưng tôi chỉ nghĩ, anh em, bạn bè, ai chẳng có lúc cần nhờ vả. Dẫu biết cho mượn xe dễ gặp rủi ro, đặc biệt lỡ xảy ra tai nạn nghiêm trọng thì hậu quả sẽ hết sức lớn và phiền toái, nhưng cuộc sống mà, sao chúng ta không nghĩ đến cái hăng hái mà cứ phải nghĩ suy đến toàn điều bị động vậy? Bạn bè, người nhà cần mới mượn, miễn họ có đủ điều kiện tài xế theo quy định của pháp luật và đủ năng lực chịu trách nhiệm nếu họ tự gây ra sự cố là được.

Xe chung cục cũng chỉ là dụng cụ giúp ta đi lại tiện lợi hơn mà thôi. Nếu xe rảnh rỗi, có thể cho anh em, bạn bè, người thân mượn khi họ cần thì cái xe lại càng trở thành một phương tiện hữu ích.

san sớt bài viết của bạn cho trang Ý kiến .

Trường Giang

Tôi cho bạn mượn ôtô khi vừa mua được hai ngày - 1

Bàn tay robot cầm nắm đồ vật linh hoạt

Viện Máy móc & Vật liệu Hàn Quốc (KIMM) đã phát triển một bàn tay robot có khả năng tương tác linh hoạt với nhiều vật dụng và dụng cụ khác nhau trong đời sống hàng ngày, chả hạn như cầm chắc một quả trứng hoặc dùng kéo để cắt giấy. Bàn tay của KIMM có thể dễ dàng gắn trên nhiều cánh tay robot khác và có lực nắm mạnh nhất thế giới so với trọng lượng của chính nó. Dự kiến việc sử dụng bàn tay robot sẽ được khai triển rộng rãi vào các nhà máy công nghiệp cũng như cuộc sống hàng ngày.

Bàn tay robot cầm nắm đồ vật linh hoạt
Bàn tay robot cầm nắm đồ vật linh hoạt

Bàn tay robot vận động linh hoạt.

tấn sĩ Hyunmin Do, nhà nghiên cứu chính của Khoa Robot và Cơ điện tử thuộc Bộ phận Nghiên cứu Hệ thống Sản xuất Tiên tiến của KIMM cho biết, bàn tay robot có khả năng xử lý các đồ vật giống như bàn tay của con người bằng cách bắt chước cấu trúc và chuyển động của một ngón tay người. Nó bao gồm bốn ngón tay và 16 khớp. Tổng cộng có 12 động cơ được sử dụng để chuyển di từng ngón tay và khớp độc lập.

Nhóm nghiên cứu đã phát triển một cơ chế độc đáo để tương trợ chuyển động trong không gian nhỏ với mức độ tự do cao. Họ đã thành công trong việc module hóa các bộ phận chịu trách nhiệm cho chuyển động của ngón tay bằng cách nhúng nó vào trong lòng bàn tay. Bàn tay robot có trọng lượng nhẹ hơn 1 kg nhưng trọng tải được hơn 3 kg.

Bàn tay robot của KIMM có bốn ngón tay và 16 khớp. Ảnh: techxplore

Bàn tay robot của KIMM có bốn ngón tay và 16 khớp. Ảnh: Techxplore.

Các nhà khoa học đã phát triển hai loại cảm biến lực phát hiện sự tiếp xúc với các đồ vật và gắn chúng vào đầu ngón tay và lòng bàn tay. Các cảm biến trên đầu ngón tay là cảm biến lực mô-men xoắn đa trục với đường kính 15 mm và trọng lượng dưới 5 g. Chúng có thể đo cường độ và hướng của lực được phát hiện ở đầu ngón tay khi bàn tay robot tiếp xúc với một đồ vật giúp kiểm soát lực nắm và bám.

Các cảm biến xúc giác giống lớp da là kết quả của hợp tác nghiên cứu với Đại học nhà nước Seoul được gắn vào ngón tay và lòng bàn tay. Những cảm biến này đo sự phân bố lực tại khu vực xúc tiếp khi tay robot chạm vào một đồ vật.

tấn sĩ Hyunmin Do cho biết: "Bàn tay robot được phát triển để xử lý các đồ vật khác nhau bao gồm các dụng cụ sử dụng trong cuộc sống hàng ngày bằng cách bắt chước chuyển động linh hoạt của bàn tay con người. Đây là nền tảng để nối nghiên cứu phát triển thuật toán nắm và bắt, trí sáng dạ trong thao tác cho cánh tay robot trong ngày mai".

An Phạm (Theo Techxplore )

Thầy giáo đi 'bắt' học sinh mỗi ngày

Chở theo hai học trò chân đất, mày mặt lấm lem, thầy Đoàn Văn Hồng, quê Ninh Bình, phụ thân trường Phổ thông dân tộc bán trú Tiểu học Hừa Ngài, dựng xe trước cửa khu ký túc xá của đay đả khi đồng hồ đã chỉ gần 9h tối.

Nếu không được giới thiệu, ít người có thể đoán thanh niên nhỏ nhắn đang đưa hai học sinh lớp 4 đi rửa bộ hạ, mặt mũi kia lại là đay nghiến chủ nhiệm của các em. "Ở đây không có tục bắt vợ mà chỉ có bắt học sinh", thầy Hồng đùa.

Thầy giáo Đoàn Văn Hồng. Ảnh: Thúy Quỳnh

nghiêm phụ Đoàn Văn Hồng. Ảnh: Thúy Quỳnh

Sinh ra và lớn lên tại Ninh Bình, năm 2014 Hồng nộp ước muốn thi vào Đại học Sư phạm Hà Nội và Đại học Sư phạm Thái Nguyên nhưng không đỗ. Quyết tâm theo đuổi sự nghiệp "gõ đầu trẻ", Hồng nộp hồ sơ vào Cao đẳng Sư phạm Cà Mau vì còn đợt tuyển và có người nhà trong đó.

Xa gia đình đến gần 2.000 km, Hồng nhớ mãi kỷ niệm khi làm mất điện thoại trị giá hơn 3 triệu đồng. "Lúc đó, mình không dám nói với bác mẹ vì dành dụm mãi mới mua được, đành đi làm thêm kiếm tiền mua lại", Hồng kể.

Ngoài thời kì đi học, Hồng xin làm tại các quán nhậu từ 5h chiều đến 1h sáng hôm sau, lương được hơn một triệu một tháng. Sau khi trừ các khoản hoài, Hồng dành dụm được mỗi tháng vài trăm nghìn, sau 5 tháng mới đủ tiền mua chiếc điện thoại cũ giá hơn 2 triệu đồng để gọi điện về gia đình.

Tốt nghiệp, Hồng nộp đơn thi nhân viên ở Cà Mau nhưng không đạt nên trở về Ninh Bình. cha mẹ khuyên xin làm thuê nhân khu công nghiệp gần nhà, nhưng Hồng không đồng ý, muốn được đứng lớp dạy chữ cho học sinh. Nghe nói "vùng cao thiếu thân phụ, dễ xin việc", Hồng quyết định chọn Điện Biên.

Gia đình Hồng khi đó rất găng tay. Dưới Hồng chỉ có em gái đang học lớp 12, ba má không cho Hồng đi vì "xa xăm, lỡ ốm đau không biết gọi ai". "Con lên giúp đỡ người ta, xem TV thấy nhiều người khổ quá. bố mẹ giờ vẫn còn khỏe, con lên vài năm khi bố mẹ có tuổi thì về", chàng trai cổ vũ người thân.

Đầu năm 2018, Hồng gói ghém mấy bộ quần áo, chuẩn bị cho hành trình lên mảnh đất cực Tây giang sơn, bỏ lại đằng sau những câu nói Mày lo thân mày đi, ốc không mang nổi mình ốc thì giúp được ai của người quen.

Thầy Đoàn Văn Hồng trong một giờ lên lớp. Ảnh: Thúy Quỳnh

Thầy Đoàn Văn Hồng trong một giờ lên lớp. Ảnh: Thúy Quỳnh

Nằm sâu trong bản Há Là Chủ, xã Hừa Ngài và lọt thỏm giữa những dãy núi cao hơn mặt nước biển 700 m, trường Phổ thông dân tộc bán trú Tiểu học Hừa Ngài đón Hồng vào một buổi sớm tháng 4. Không giống với tưởng tượng sáng dạy học, tối soạn giáo án, nhiệm vụ đầu tiên của Hồng là đi tìm học sinh.

6h sáng, một tiếng rưỡi trước giờ vào lớp, thân phụ Hồng đi bộ đến những bản gần, cách trường 3 km để gọi học trò. "Phải đi sớm để kịp giờ học và tránh việc các em đi chăn trâu, chăn bò trên nương", thầy Hồng giải thích.

Không "bắt" được học sinh buổi sáng, tan học lúc 5h chiều bố lại chạy xe máy chừng 15-20 km đường đồi núi tìm đến nhà các em. Nhiều học sinh thấy xe máy là trốn biệt nên phụ thân phải dựng xe ở đầu bản rồi đi bộ vào từng nhà dù mỗi nhà cách nhau cả quả đồi. Tìm được học sinh nào, giáo viên xin phép bố mẹ các em đưa lên xe, vượt 15-20 km đường đất về trường lúc 9h tối.

Sau những ngày trước hết đi tìm học sinh, thầy trẻ đã muốn bỏ về xuôi vì mệt mỏi, nhất là phụ huynh, học sinh không cộng tác, thậm chí xua đuổi và mắng chửi. Những ngày mưa, con đường đất chỉ rộng 30 cm trót lọt, nước từ trên đồi chảy xuống như thác, sẵn sàng quật ngã bố miền xuôi.

nài nỉ phụ huynh cho con đi học, nhưng thầy Hồng luôn nhận được những cái lắc đầu, xua tay cùng câu nói "chi-pâu, chi-pâu" (về đi, về đi). "Họ đuổi như đuổi tà, có người còn chửi. Có lần mình tủi phát khóc nhưng mình không dám để họ biết, kiên quyết đưa học trò trở lại trường", thầy Hồng kể.

Không biết tiếng H’Mong, câu mà thầy Hồng thuộc và thích nhất là "Can tù mùng cẩn tớ" (tương lai đi học nhé) vì "nó giúp tương lai của các em tươi sáng hơn". Những ngày thầy Hồng hạnh phúc nhất là lớp học không vắng ai.

Thầy Hồng đi bộ, tìm học sinh đưa về trường. Ảnh: Thúy Quỳnh

Thầy Hồng đi bộ, tìm học sinh đưa về trường. Ảnh: Thúy Quỳnh

Ngoài giờ lên lớp, cha qua khu vực học sinh ăn, ngủ để giúp các em ôn bài, nhấc sinh hoạt điều độ. thời kì đầu, thầy còn ngại khi phải tắm cho trò, nhưng khi đã quen việc, thấy trò lấm lem nghiêm đường lại xắn tay vào làm.

càn trẻ từng xót xa khi học sinh chia nhau ngốn ngấu ăn gói mì tôm chẳng có gì. Thầy cũng từng ức chế và bực bội khi giảng mãi các em không hiểu, nói nhiều lần không nghe, thích gì là làm theo cách sống hoang dại.

Nhưng với thầy, học trò luôn thơ ngây và nghĩa tình. Có quả mận, quả đào các em đều mang tặng thầy. "Càng ở, càng thương tụi nhỏ. Chính tình cảm của học trò khiến mình muốn gắn bó với các em thật lâu", thầy Hồng nói.

Hiện tại, thầy Hồng đã được vào viên chức và chủ nhiệm lớp 4A2 có 29 học trò. Vì chưa lập gia đình, thầy ở trong ký túc xá dành cho đay đả nằm trong khuôn viên trường, mỗi năm về thăm nhà ở Ninh Bình 1-2 lần.

Nhiều lúc thấy bạn bè đăng ảnh du lịch, được ở gần bác mẹ, đay không khỏi tủi vì cuộc sống của mình chỉ lẩn quất với bản trường, núi đồi trải dài và hành trình vận động phụ huynh cho con đi học. "Những lúc như vậy phải tự yên ủi mình rằng công sức bỏ ra là xứng đáng vì mang chữ cho con trẻ", thân phụ nói.

Thầy Nguyễn Thế Điệp, Hiệu trưởng trường Phổ thông dân tộc bán trú Tiểu học Hừa Ngài, tỏ sự trân trọng với công sức và sự hy sinh của xuân đường miền xuôi. "Là người trẻ nhất trường, thầy Hồng rất cầu tiến, yêu nghề, có bổn phận với học sinh. Tôi tin cậy thầy Hồng sẽ nối gắn bó với trường Tiểu học Hừa Ngài thêm nhiều năm nữa", thầy Điệp nói.

Thanh Hằng

Bị cầm dao dọa đâm, em vợ đấm anh rể xuất huyết não tử vong

Ngày 28-2, TAND tỉnh Nghệ An mở phiên tòa sơ thẩm xét xử Cao Văn Sỹ (33 tuổi, trú xã Nghi Yên, huyện Nghi Lộc, Nghệ An) về tội giết người. Nạn nhân bị bị cáo Sỹ đánh chết là ông Hoàng Văn Th. (43 tuổi, anh rể của Sỹ).

Bị cầm dao dọa đâm, em vợ đấm anh rể xuất huyết não tử vong - Ảnh 1.

Bị cáo Cao Văn Sỹ tại phiên tòa - Ảnh: L. Hoàng

Theo cáo trạng vào trưa ngày 6-10-2019, Sỹ và ông Th. ngồi nhậu tại nhà ông Th.. Sau khi uống nhiều rượu, Sỹ trách móc anh rể hay chửi và đánh chị gái và cháu mình nên giữa 2 người xảy ra mâu thuẫn.

Sỹ đứng dậy dắt xe máy đi về thì ông Th. cầm dao và điếu cày đưa lên đe dọa đòi đánh. Sỹ liền thả xe máy thách thức. Ông Th. cầm dao đâm nhưng bị Sỹ xô ngã. Khi anh rể ngã xuống, Sỹ đè lên người dùng tay đấm nhiều phát vào mặt, đầu khiến nạn nhân gục tại chỗ.

Ông Th. được người thân đưa tới bệnh viện cấp cứu nhưng đã tử vong sau đó do xuất huyết não vì chấn thương nặng.

Tại phiên tòa, Sỹ đã thành khẩn khai báo và cho rằng do uống rượu, không làm chủ được bản thân. Sỹ cũng hối sám hối và diễn đạt sự hối về hành động của mình. Kết thúc phiên tòa HĐXX tuyên xử bị cáo Cao Văn Sỹ (33 tuổi, trú xã Nghi Yên, huyện Nghi Lộc, Nghệ An) 10 năm tù về tội giết người.

Không đóng nắp bồn cầu khi xả nước, bạn đã vô tình giải phóng 80.000 giọt bắn phát tán vi khuẩn khắp nơi

Một nghiên cứu được công bố bởi khoa Kiến trúc và Kỹ thuật Xây dựng của Đại học đô thị London vào ngày 13/2 vừa qua cho thấy nhà vệ sinh có thể giải phóng tới 80.000 giọt bắn. Những giọt nước này sẽ lơ lửng 1 mét trong không khí trong nhiều giờ liền nếu không đóng nắp bồn cầu sau khi xả nước. Phát hiện này cũng cho thấy vi khuẩn nhỏ hơn có khả năng bay trong không khí và bám vào xung quanh các vật chủ.

Mầm bệnh tồn tại trong nhà vệ sinh hàng giờ nếu xả nước không đóng nắp, 80.000 giọt bắn có thể phát tán vi khuẩn khắp nơi  - Ảnh 1.

Một nghiên cứu cho thấy không đóng nắp bồn cầu có thể giải phóng tới 80.000 giọt bắn chứa vi khuẩn phát tán khắp nơi.

Alvin Lai Chi-keung, phó trưởng bộ phận đứng đầu nghiên cứu cho biết: "Khi những giọt nước bẩn bắn ra không được bưng bít lúc xả nước, chúng có thể tồn tại trong các khoảng trống của nhà vệ sinh và nắp. Việc đậy nắp bồn cầu là điều cần thiết, nhưng nó không nên được xem là biện pháp dự phòng hiệu quả độc nhất".

Alvin nói rằng bản thân không có ý định gieo thêm nỗi sợ hãi cho mọi người trong bối cảnh dịch Covid-19 bùng phát. Nghiên cứu của anh đã bắt đầu từ nhiều năm trước. Anh cũng khuyên các hộ gia đình nên vệ sinh toilet bằng cách dùng thuốc tẩy pha loãng thường xuyên, duy trì thông gió và đóng cửa nếu không sử dụng.

Nghiên cứu của anh nhằm mục đích khám phá mối liên quan giữa các giọt aerosol trong không khí và mầm bệnh. Anh phát hiện ra một luồng cơ học từ bể phốt có thể tạo ra tới 14,500 giọt có kích thước từ 0,3 đến 10 micromet. Một hệ thống xả nước dùng van có thể giải phóng tới 80.000 giọt bắn trong không khí.

Đóng nắp bồn cầu, bật quạt thông gió trong nhà vệ sinh có thể hạn chế vi khuẩn lây lan

Alvin nhấn mạnh một lần nữa, các giọt nước nhiễm khuẩn có thể theo luồng không khí bám vào đồ đoàn khác trong gia đình, nếu nhà vệ sinh không được thu vén sạch sẽ và thông gió luôn. Việc làm này có thể ngăn chặn sự bão hòa của vi khuẩn trong không khí. 87% mầm bệnh trong không khí có thể được loại bỏ nếu nhà vệ sinh bật quạt thông gió trong 15 phút. 2% mầm bệnh rút cục sẽ tồn tại trong không khí nếu bật quạt trong 15 phút nữa.

Không đóng nắp bồn cầu khi xả nước, bạn đã vô tình giải phóng 80.000 giọt bắn phát tán vi khuẩn khắp nơi - Ảnh 3.

Đóng nắp bồn cầu, bật quạt thông gió trong nhà vệ sinh có thể hạn chế vi khuẩn lây lan.

Giáo sư Iris Li Wai-sum, một thành viên của nhóm nghiên cứu cho biết các cửa sổ trong nhà vệ sinh nên được đóng lại trong quá trình thông gió để tránh hút không khí ô nhiễm trở lại bên trong.

Eric Lee Wai-ming, một giáo sư tại khoa Kiến trúc và Kỹ thuật Xây dựng cũng đề nghị nên xả nước một nửa để làm giảm lượng giọt bắn tạo ra.

Theo SCMP