Phòng khám Đa Khoa Vietlife
chuyên thăm khám, chẩn đoán và điều trị toàn diện sờ soạng các chuyên khoa: Nội (tổng quát, tim mạch, nội tiết đái tháo đường, cơ xương khớp, tiêu hóa), ngoại thần kinh cột sống sọ não- chấn thương chỉnh hình, sản, nhi, tai mũi họng, da liễu ...và đẩy đủ các dịch vụ cận lâm sàng: Cộng hưởng từ, nội soi tiêu hóa, xét nghiệm, siêu thanh, Xquang, điện tim, điện cơ, đo mật độ xương.
Con cháu được 5 tháng tuổi. Cháu định cho bé ăn dặm nhưng chưa biết nên bắt đầu thế nào, rất mong bác sĩ hướng dẫn giúp.
Lê Thị Tươi
(Lai Châu)
Khi bé được 6 tháng tuổi, ngoài sữa mẹ, trẻ cần được ăn bổ sung các loại thực phẩm khác. Ban đầu, khi mới tập ăn dặm, nên cho trẻ ăn từ lỏng đến đặc, từ ít đến nhiều, tập cho trẻ quen dần với thức ăn mới. Số lượng thức ăn và bữa ăn tăng dần theo tuổi, bảo đảm thức ăn hợp với khẩu vị của trẻ. Khi chế biến bảo đảm thức ăn mềm, dễ nhai và dễ nuốt. Dụng cụ chế biến phải sạch sẽ, rửa tay sạch trước khi chế biến thức ăn và khi cho trẻ ăn. Không nên cho trẻ ăn mì chính vì không có chất dinh dưỡng, lại không có lợi cho sức khỏe của trẻ. quờ các loại thức ăn tươi, sạch, giàu dinh dưỡng mà người lớn ăn được hằng ngày đều có thể cho trẻ ăn được.
Thức ăn bổ sung gồm 4 nhóm. Nhóm cung cấp chất đạm: thịt, cá, tôm, cua, trứng, sữa, đậu đỗ, lạc, vừng... Nhóm tinh bột: gạo, mì, khoai, ngô... Nhóm chất béo: dầu, mỡ, lạc, vừng... Nhóm giàu vitamin và chất khoáng: rau, quả, đặc biệt các loại rau màu xanh thẫm và các loại quả có màu đỏ hoặc vàng. Một ngày phải cho trẻ ăn đủ 4 nhóm thực phẩm trên.
Với trẻ 6 tháng tuổi thì bú mẹ là chính, mỗi ngày ăn từ 1 đến 2 bữa bột loãng và nước quả. Lượng chất đạm cho trẻ một ngày là 20-30g (thịt, cá, tôm) băm nhỏ, chia 2 bữa, nếu ăn trứng: 1/2 lòng đỏ trứng gà hoặc 2 lòng đỏ trứng phắn.
Gia đình tôi chỉ có 2 chị em gái, bởi thế mẹ luôn mong chúng tôi sẽ lấy chồng gần. Tuy nhiên, từ khi học đại học, chị tôi đã yêu 1 anh nhà Hà Nội. Tôi nhớ lúc ấy mẹ cũng phản đối dữ lắm, nhưng sau cùng cũng không thuyết phục được nên đành nhượng bộ.
Dù thế, tôi nhớ mãi mẹ rầu rĩ bảo chị:
"Mai này sinh đẻ có mang con về ngoại thì mang, mẹ không ra ngoài đó đâu. Mẹ say xe, mẹ không thích môi trường ngoài đó, càng không thích ở nhà sui gia."
Chị tôi dĩ nhiên gật đầu lia lịa, vì với chị lúc ấy được mẹ đồng ý cho lấy anh Hoàn là mừng lắm rồi. Tôi thì chẳng quan điểm gì, trong mắt mọi người tôi vẫn trẻ thơ mà! Ừ, tôi cũng con trẻ thật.
thấm thoắt cái đã được hơn 1 năm kể từ ngày chị đi lấy chồng. Tôi đã làm dì của nhóc Bông xinh xắn, kháu. Tuy nhiên, tôi cảm giác chị không hạnh phúc như vẻ ngoài chị cố tỏ ra. Hơn nữa, anh Hoàn cũng chẳng phong lưu gì dù mang danh "trai thủ đô", "nhà Hà Nội".
chứng cứ là mấy lần tôi đòi tới chơi, chị đều không cho. Tới khi hẹn ra quán, chị luôn chọn những quán cà phê rẻ tiền hoặc ngồi quán thềm nhất thời. Và dáng vẻ của chị cũng thật luộm thuộm, lôi thôi, nào giống 1 nàng dâu Hà thành?
Tôi hỏi, chị luôn bảo rất ổn, chỉ là chăm con quá bận nên không có thời kì dành cho bản thân. Tôi hỏi về anh Hoàn, chị cũng trả lời qua loa và lảng đi. Tôi rất tò mò. Mặc dù cùng ở Hà Nội nhưng cả năm hoạ chăng tôi gặp chị được 5 - 6 lần.
(Ảnh minh họa)
Còn mẹ tôi, hễ nhắc tới chị lại thở dài thườn thượt:
"Con ở ngoài Hà Nội thì chịu thương chịu khó qua thăm chị và cháu xem có chuyện gì không? Cả tuần mới gọi về cho mẹ 1 lần, video cũng không chịu mở nữa. Nó có chuyện gì giấu mẹ đúng không?"
Mãi cho tới một lần nọ, mẹ tôi phải nằm viện vì ngã xe trong lúc đi chợ, tôi gọi điện báo chị về thì chị khá lo lắng, nhưng rồi bảo:
"Bao giờ em về, chị gặp em 1 chút đã!"
Rồi chị hẹn tôi ở quán nước gần trường. Chị bước tới, dáng vẻ vội vã và lén lút. sau cùng, chị móc trong túi ra 800k, rơm rớm nước mắt bảo:
"Chị cũng không có nhiều, em cầm tạm chỗ này về và chăm mẹ giúp chị. Đúng là cá không ăn muối cá ươn, con cãi ba má..."
Lúc ấy, tôi đã ngầm đoán ra chị và anh rể đang gặp vấn đề gì đó nhưng thôi, bận lo cho mẹ nên gác lại. Tới khi mẹ đỡ hơn, tôi trở lại Hà Nội học và quyết định sẽ tới thăm chị bất thần.
Buổi tối hôm ấy, tôi theo trí tưởng mà mò tới căn nhà 2 tầng cổ kính, cũ kỹ trong con ngõ sâu tun hút. Tuy nhiên, khi chị mở cổng nhìn thấy tôi thì rất hốt hoảng, chỉ muốn đẩy tôi ra. Tôi lao vào, bảo:
"vì sao chị phản ứng ngược đời thế? chẳng lẽ anh Hoàn cấm chị cho bên ngoại tới thăm cháu à?"
Tôi bước vào, nhưng không thấy ba má chồng đâu, chỉ có anh rể đang nằm say xỉn bên bàn ăn. Anh còn liên mồm mắng chửi chị ăn hoang, ăn bám rồi nhà quê... Nhưng nhìn lên mâm cơm chỉ leo lét rau luộc, cá mắm, trứng luộc tôi chợt hiểu ra.
Hóa ra, anh rể nào có phong túc gì, ngược lại còn thẳng tuột rượu chè, đánh đập vợ con. Anh thất nghiệp, lấy cả tiền bảo hiểm thai sản của chị nhưng lại mắng chị ăn bám. Và lúc nào anh cũng sa sả bài ca chị tiêu lãng phí, giấu giếm tiền đem về cho bên ngoại.
Tôi vừa thương vừa giận chị nhưng không biết phải làm sao? Tôi khuyên chị bỏ nhưng chị chỉ khóc rồi liên tiếp lắc đầu... Tôi thật sự rất bối rối, cũng không dám nói sự thực cho cha mẹ biết nữa.