Tôi là chàng trai 36 tuổi, từng trải qua một vài mối tình nhưng có nhẽ chưa tới duyên nên chưa có được mái ấm riêng cho mình. Người con gái tôi mới quen đang chăm một cậu con trai 4 tuổi. Khi quen em, tôi không nghĩ nhiều, chỉ thấy mình gặp được đúng người, thấy hai đứa vô cùng hợp, cả về tính cách và thị hiếu. Tôi luôn nghĩ sẽ cùng em đi nốt quãng đời còn lại, ở tuổi này cũng mong muốn có một mái ấm riêng.
Cách đây không lâu, tôi dẫn em về ra mắt bác mẹ, ban đầu mọi người khá quý em, còn giục tôi nhanh làm đám hỏi rồi tổ chức đám cưới. Sau khi biết em trải đời qua một lần hôn nhân thì bố mẹ tôi lại đùng đùng nổi nóng, trách mắng, mặc tôi ra sức bảo vệ em. bác mẹ còn nói từ tôi nếu tiếp chuyện mối quan hệ này. Có những lần bao tay quá, ông bà đuổi thẳng tôi ra khỏi nhà và tuyên bố không có con cái gì nữa nếu tôi cố tình lấy. đích thực trong tâm gan tôi rất rối bời, không nỡ xa người tình, bởi em yêu tôi không có gì sai, cả hai hợp nhau. bố mẹ kiên tâm cản ngăn vậy tôi lại sợ mình trở nên đứa con bất hiếu. Mong chuyên gia, bạn đọc VnExpress và đặc biệt có ai có tình cảnh giống như này hãy cho tôi những lời khuyên xác đáng. Xin tâm thành cảm ơn.
Hoàng
Chuyên gia tham mưu tâm lý Phong Nguyên gợi ý:
Gửi chàng trai 36 tuổi đang trên con đường xây dựng mái ấm cho chính mình!
Cảm ơn bạn đã gửi những dòng tâm sự trong lúc tâm trạng còn rối bời với những suy nghĩ và mong muốn của bản thân. Cảm nhận khách quan của tôi với tư cách là một người ngoài cuộc, bạn là người con có hiếu, luôn nuốm suy nghĩ vẹn toàn mọi việc theo cách hoàn hảo nhất có thể, đồng thời cũng là một người tương đối hăng hái khi có mong muốn tìm giải pháp để xử lý vấn đề thay vì lảng tránh. Với tất cả sự tôn trọng, tôi xin bày tỏ sự thán phục và trân trọng với những nuốm mà bạn đã cố kỉnh trong khoảng thời gian qua.
Hiển nhiên, việc ưng một mâu thuẫn chưa thể giải quyết không phải là một cảm xúc dễ chịu gì. Tôi xin đưa ra một vài phân tích dưới giác độ chuyên môn như một hình thức san sớt khó khăn trong tình trạng hiện tại này cùng bạn. trước nhất, phải khẳng định vấn đề then chốt khiến các bên đều khổ đau lên đường từ việc giao dịch không hiệu quả. cha mẹ không muốn từ bạn hay đuổi bạn ra khỏi nhà, bạn không muốn trường đoản cú hạnh phúc ngày nay, cha mẹ không phải là những người căm ghét trẻ thơ đến mức ghét lây cả người xung quanh. Những vấn đề đấy, nếu Thực sự xuất hiện thì đã xuất hiện ngay khi có thời cơ rồi chứ không chỉ đơn thuần ở dạng lời nói. Có điều chúng vẫn xuất hiện trong những cuộc tranh biện và không thể thống nhất để đi đến một kết luận chung.
Tôi cho rằng giả thuyết hợp lý nhất trong tình cảnh ngày nay chính là: toàn bộ những thứ được nhắc đến trong mọi cuộc tranh cãi đều được dùng để phủ lấp một thứ khác quan yếu hơn không được nhắc đến, đó chính là nỗi sợ. Nỗi sợ lớn đến mức bạn không dám đối diện để vượt qua chúng, giành lấy hạnh phúc mà bạn xứng đáng, bởi chúng xuất hiện dưới hình dáng một người con bất hiếu. Nỗi sợ đó cũng lớn đủ để cha mẹ bạn cảm thấy bất lực, chỉ có thể trình bày ra bằng sự tức giận và cáu gắt, có thể chúng đến dưới dạng một gia đình mất hết thể diện, sỹ diện, do có một đứa con dâu không kiêm toàn, không giống như một người thông thường. Nỗi sợ đó đủ mạnh để khiến cho bố mẹ bạn quên đi có một mục tiêu lớn lao và cao cả hơn trong hoàn cảnh ngày nay là làm sao để bạn có hạnh phúc, ông bà có con dâu hiếu hạnh, gia đình sống hòa thuận.
Nỗi sợ mơ hồ và vô hình giữa các bên lớn đến mức làm thua tất tật những người phải đối diện với nó, một tẹo suy nghĩ thoáng qua cũng đủ để người trong cuộc phải phủ lấp bằng muôn ngàn lý do vốn không hề liên quan gì đến cuộc sống ngày nay. Nỗi sợ dọa ta rằng có những điều kinh khủng sẽ xảy đến trong mai sau nếu quyết định sai và ta chẳng thể làm gì để đổi thay điều đấy. Trên thực tiễn, những quyết định sai do nỗi sợ mang lại thường nhiều hơn việc đưa ra một quyết định tự bản thân thấy hạp với mình.
Một bà mẹ vì sợ ô danh có thể tù tội con mình trong nhà, một đứa trẻ sợ thất bại trong đua dẫn đến sức ép có thể trầm mình, một người vợ sợ chồng bội nghịch nên theo dõi và kiểm soát ghét mọi hoạt động của chồng... Những thí dụ trong thực tiễn có rất nhiều và chúng đều có chung một kết quả, một cấu trúc không thay đổi: sợ hãi khiến con người ta mất trí và đưa đến toàn điều sai trái.
Bạn đang sợ, tôi hiểu điều đấy, bạn sợ mất đi tình yêu cũng như sợ mình mất đi vai trò của một người con ngoan, hiếu hạnh với ba má. Không ai bắt bạn phải rời bỏ ái tình chỉ vì ba má không đồng ý, cũng không ai phủ nhận sạch trơn những gì bạn từng làm cho bác mẹ và gọi bạn là kẻ bất hiếu chỉ vì dám nêu và bảo vệ chính kiến của mình. Bạn 36 tuổi, đã trưởng thành, xứng đáng được chọn lọc cũng như tận hưởng hạnh phúc mà bạn cho là đúng. kiên cố, trên con đường kiến tạo mái ấm cho chính mình, bạn sẽ có đủ sức mạnh để chiến thắng nỗi sợ này. Rất may mắn là nỗi sợ có yếu điểm của chính nó, nó sợ khi bị chỉ mặt, định danh và đặt tên, sợ khi mọi người nói thẳng vào chính nó. Lúc đó, nỗi sợ không còn chút quyền lực hay sức mạnh nào để sai khiến con người phải làm theo ý nó muốn. Nó chỉ đơn giản là tan biến khi ta nói về nó mà thôi.
Điều này dẫn đến vấn đề thứ hai cần quan hoài trong thời khắc này: Thay vì nói về những cái mà bạn sợ, liệu bạn và bố mẹ có thể nói về những cái mà cả hai bên cùng muốn hay không? Tôi tạm diễn giả những thông tin ở trên mà bạn cung cấp như sau: Chúng ta cáu giận và đuổi con ra khỏi nhà vì sợ bản thân hai kẻ già cả chẳng thể chịu nổi áp lực từ mọi người xung quanh. Chúng ta muốn có một cô con dâu mà mọi người đều ngợi khen, làm ta thấy kiêu hãnh và con trai ta hạnh phúc. Tôi sợ mình là một kẻ bất hiếu vì đã cãi lại bố mẹ, không chăm lo cho bố mẹ lúc tuổi già. Tôi muốn bác mẹ và vợ tương lai có thể sống hòa thuận dưới một mái nhà, mọi người đều thương xót và chăm nom lẫn nhau. Tôi muốn bác mẹ chấp thuận và hạnh phúc với sự coi sóc của tôi.
Nói về điều ta sợ, kết quả sẽ luôn là sự hỗn loạn và đau khổ. Nói về điều ta muốn, ta nhận được sự hăng hái, cảm thông và thấu hiểu. Hãy nói về điều mà bạn muốn, đừng nói về điều bạn sợ. một đôi lần nỗi sợ có thể chiếm lĩnh lấy cơ thể và ý thức khiến bạn tê liệt, nhưng hãy thử đến khi bạn chỉ nói về điều bạn muốn mà thôi. 36 là độ tuổi đủ chững chàng và cứng cáp để lập gia đình, tôi tin rằng bạn cũng có đủ mạnh mẽ để vượt qua nỗi sợ tạm thời, đạt đến cuộc hôn nhân mà bạn hằng ước mong. Chúc mọi điều an lành sẽ sớm đến bên bạn và gia đình.
độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét